Chắc lâu rồi, cũng kể từ dạo ấy, cái thói quen viết nhật ký của mình mất hẳn... Từ một con bé siêng viết nhật ký ( hàng tháng, hehe), giờ hén cũng chẳng nhớ để cái quyển nhật ký kia góc nào rồi. Có lẽ là do làm biếng, bận bịu, hay cũng có thể là do cảm xúc đã qua một thời kỳ khác...
Thôi thì bắt chước ai đó viết kiểu này, ít nhất là để lưu giữ chút thăng trầm của cái độ mới bước vào đời, để không hối hận vì mình đã làm vụt qua tất cả..tất cả...
Vô Sài Gòn gần 3 tháng rồi, cũng có gì đó là đã quen. Từ việc đạp xe đi học đến cái việc đối diện với cô đơn. Không phải vì bên mình không có ai, mà là mình không tìm được người khơi lại cảm giác ấy... Ừ thì cũng có đi với người này, người nọ, nhưng có vẻ gì đó tạm bợ, gượng giụ, và vô hồn...
FTU năng động, hiện đại, buộc con người ta phải chạy theo dòng chảy của nó. Bé là một đứa năng động mà, vô đây tới giờ ngày nào bé không đi... Có khi đã đạp xe dọc cái bản đồ Sài Gòn từ Thủ Đức qua quận 5, quận 6, rồi đi bộ từ quận 8 về Bến Thành... Nhưng mà nó có vẻ không hợp với cái chuyên ngành Kinh tế đối ngoại cho lắm, hê hê... Không sao, cứ làm những gì mình muốn khi còn trẻ, còn khỏe, FTU ra trường làm trái nghề đầy mà. Ước mơ của nó là làm bên du lịch cơ, xa xa là một cô tiếp viên hàng không, hoặc ít chi là làm cho công ty du lịch này nọ, được đi nhìu nhìu, tha hồ vùng vẫy...
Tổn thương cũng dịu bớt, nhưng không phải là đã hết, chắc là dằm trong tim. Cũng không thấy buồn khổ như cái thời thi ĐH kia, chỉ còn chút bùn man mác khi biết trong mắt ai đó, bé Vy vẫn rất tệ :) . Nhưng mà cứ buồn mãi thì làm được gì, nó mới 18, mới yêu 1 lần, tương lai phía trước còn dài dài mà. Nhờ ai đó, hoặc những ai đó bé lại kha khá bình thường, lại mê trai và hay bị cảm nắng... Chỉ là thiếu gì đó để tìm được chìa khóa... Lúc thì cái anh bên MarC, rùi anh Thuyết, giờ là anh bên BIT... koko, khổ cho hén, đa tình chi cho mệt. Mà không, cơ mà vui, không bị gò bó gì hết, chán thì thôi, tìm đối tượng tiếp tục, keke. Nhưng tất cả chỉ gọi là cảm nắng... để yêu và gần như sụp đỗ như lần đầu đó thì còn cả một quãng đường dài.
Em hết vòng vòng bên Thanh Đa, hết loanh quanh Pastern rồi a à, hết lúc nào cũng xốc Face, blog của a... chỉ là thỉnh thoảng tò mò thôi. Còn bùn xí xí, nhưng mà không nhằm nhò gì. Giờ có thể nói trong e nhiều thứ cảm xúc hỗn độn lắm. Cái bận bịu của FTU cũng khiến e phải chạy, chỉ là đội lúc thấy hơi đuối. Cô đơn giờ với em không còn quá kinh khủng, mà là một thú vui. E thích đi bộ, lang thang vào hẻm hốc ở Sài Gòn một mình, tìm những quán ăn vặt là lạ, ngon ngon, đạp xe đi hết chợ này chợ nọ... Đi một mình khiến e tự do hơn bao giờ hết. Mỗi người chọn cho mình một con đường, và e đang chọn con đường chỉ có e, không có cái lưng gầy gầy phía trước để ngủ gục, nhưng thay vào đó sẽ là cả một bầu trời rộng lớn. Em cũng chẳng biết mình sẽ đi về đâu, và sẽ lại yêu ai... E cứ đi, cứ thich thích người này người nọ, nếu gặp được người đặc biệt ấy, e sẽ lại dừng thôi. Hi vọng e sẽ không bay nhảy lung tung, vô duyên như cái thời 17,18 nữa a nhỉ... hehe
Không may là mình đi tới đâu thì gieo rắc đau khổ đến đó, a Tùng, a Tuyên... rồi chẳng biết còn a nào nữa không... e không cố ý nhá, tự tụi a đâm đầu vô thôi, e vô tội ^^ . E vô tư, vô tâm vậy đó... Nó là nhân mã mà, thuần hóa ngựa đâu có dễ, kê kê...
Mai dậy sớm đi tập aerobic, ngủ đây, G9 Vy Vu... :*

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét