Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014

Chán vô cùng tận

Sáng sớm hì hục đạp tới Lê Văn Tám tập, rồi về nghỉ xíu lại đi học. Mệt không thể tả, đủ thứ áp lực.
Con Ngọc được về quê đột xuất, nhìn mà ức, mà buồn... Con nhớ nhà, nhớ mưa, nhớ lũ quá... Mấy tháng nữa mới được về đây, haizza..
Anh lại khóa face, chẳng biết có chuyện gì... Nghe bài đó có vẻ buồn, chắc lại có tâm trạng gì đó. Nghe làm mình buồn theo.
Còn bài Presenting, làm cái kia bù tiền mất, bla bla... cái đầu nhức quá và
giờ nhát quá, tắm rửa sạch sẽ, đi rông cho khuây khỏa đây, hết tiền rùi, nên h hơi bị căng, có vẫn đi. Alone, alone...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét